Tìm kiếm

Strongerle

Don't stop living. Don't stop striving.

Xem Cast Away và Forrest Gump

Bữa nay mình điên cuồng lắm, làm nhiều chuyện chẳng ai hiểu nổi, kể cả xem hai phim này nữa, có điều mình lại đang thấy thích chúng.

Cast Away nói về một nhân viên của FedEx chẳng may bị rơi máy bay, trôi dạt vào đảo hoang và hành trình sống sót, trở về với quê hương của anh ta. Forrest Gump nói về người đàn ông tên Forrest Gump có khả năng chạy cực kỳ ấn tượng, có niềm tin lớn lao vào những điều mẹ dạy. Anh ta thường bắt đầu câu bằng “My mama said”, cũng may mẹ anh ta rất thương yêu anh chàng và những điều “my mama said” và sau này là “Jenny said” đã giúp anh ta rất nhiều trên đường đời thực sự khó khăn đối với một người không được thông minh cho lắm như thế. Hai bộ phim này đều được kể như kiểu hồi ký, độc thoại nội tâm khá nhiều, chẳng có nhiều nhân vật cho lắm, nhất là Cast Away vì anh ta sống ở đảo không người. Có điều với mình thì nó khá dễ xem, cũng khá thú vị và hấp dẫn nữa.

Rồi, mình chỉ định viết để nhớ là đã xem hai phim này thôi. Để kể thêm chút chuyện vậy. Hôm bữa đi làm chỗ mới, mọi người trong phòng rủ nhau đi liên hoan. Sau một hồi chè chén thì bắt đầu buôn dưa lê. Không ngờ là gần như cả cái phòng đấy đều đọc ngôn tình. Mọi người nói về Tân Di Ổ, về Yêu em từ cái nhìn đầu, về Trình Tranh, bla bla những cái gì đó nữa ấy. Hừm, trên lý thuyết thì mình hẳn sẽ phải hào hứng lắm khi kiếm được không chỉ một mà là cả đám người cùng sở thích đọc truyện. Còn trên thực tế thì mình đã im thin thít như chẳng biết ngôn tình là cái gì hết. Tại sao ư? Vì mình không muốn cởi mở với họ. Có lẽ do mình tưởng tượng ra nhưng mình thấy họ cùng đọc truyện nhưng không cùng thế giới với mình, chúng ta sống ở những tinh cầu khác nhau. Mình thấy chẳng thể nào phát triển tình cảm tự nhiên với họ. Bề ngoài thì họ rất cởi mở, chuyện trò không ngớt nhưng mình chẳng thấy chút sự gắn bó nào trong cuộc thoại ấy cả. Cứ như là hình thức đã đi trước nội dung mà họ lại còn thích như thế, coi đó là văn hóa nữa. ~~~ Cộng thêm vài nguyên nhân nữa thì kết quả cuối cùng là mình lại bị thất nghiệp một lần nữa vì đã vội vàng nghỉ việc khi chưa kiếm được một chỗ làm mới và mình không sao trả lời được câu hỏi tại sao nghỉ của bạn bè. Mình đành phải nói với tất cả rằng công việc yêu cầu cao quá khả năng và mặc cho mọi người đánh giá thế nào cũng kệ.

Mình chẳng thấy ổn chút nào cả. Một mặt mình vừa hối hận vì đã phi lý trí, một mặt mình lại thấy vui vẻ vì đã thoát khỏi cái chỗ đấy. Niềm vui trước mắt là coi như mình đã được nghỉ lễ Quốc khánh sớm rồi, mai về và chẳng biết phải ăn nói sao với cha mẹ đây.

giphy-1469513107630

Hình tượng tan vỡ

“Bạn sẽ làm gì khi vào một ngày đẹp trời, bạn nhận ra hình ảnh thần tượng của mình chợt tan vỡ?”

Hình tượng O.Henry đã sụp đổ một mảng rất lớn trong mình khi đọc xong “Lời giới thiệu” cuốn “Tuyển tập 100 truyện ngắn của O.Henry”. Chẳng biết dịch tiếp hay là thôi. Có một đoạn Cedric Watts (người viết Lời giới thiệu) gần như đã khẳng định rằng O. Henry đạo văn, đạo ý tưởng và các truyện của ông có nhiều lối mòn lặp đi lặp lại. Ngoài ra, Cedric còn nói xấu O.Henry cũng như chê bôi tính lãng mạn trong truyện của ông và có ý phê bình ông vì những truyện của O.Henry đã bị phe chủ nghĩa xã hội lợi dụng để chống lại chủ nghĩa tư bản vì nó vạch trần những nét xấu xí trong xã hội Mỹ, vì nó đứng về phe những người khốn khổ đặc biệt là trong khi chính O.Henry cũng đang nợ ngập đầu và từng phạm pháp. Thực sự mình chưa thấy cái Lời giới thiệu của bất kỳ cuốn sách nào viết dài đến thế mà lại dành phần lớn bút mực để phê phán tác giả như vậy.

Khu vườn mùa hạ – Kazumi Yomoto

Hôm bữa trong lúc thèm truyện thì được chị giới thiệu đọc cuốn này.

Truyện này cũng mỏng thôi vậy nên thực ra thay vì ngồi đọc mấy dòng mình viết lan man, cứ cầm luôn cuốn sách lên đọc có khi chỉ mất một chốc là xong.

Hoặc là đọc bài giới thiệu của tiki đi nếu đang định đọc hay mua nó. Mình thấy họ viết rất hay, rất đúng nữa. http://tiki.vn/khu-vuon-mua-ha.html

Thật dễ để chìm vào trong thế giới cảm xúc của những đứa trẻ của “Khu vườn mùa hạ”. Bởi tất cả những nỗi tò mò, niềm phấn khích trong ấy dường như đều đã từng rất thân quen. Câu chuyện được kể sống động đến mức khiến ta cảm thấy mình cũng đang ở đó. Mọi thứ cứ diễn ra thật tự nhiên y chang như nó là một câu chuyện có thật, một mùa hè có thật và những con chữ thì hết sức trôi chảy. Đó là một mùa hè có nhiều điều mới mẻ, tụi trẻ đã có những kỷ niệm đẹp đẽ, cũng đã có những mất mát, chia ly. Không cần phải giảng giải nhiều vì sao lại thế, những đứa trẻ không dừng lại quá lâu để suy nghĩ nhưng không có nghĩa là chẳng biết gì, thảng hoặc chúng lại bắt được một khoảnh khắc đẹp đẽ nào đó của thế giới, ánh nắng buổi chiều, mùi hoa quả chín, phiến đá, góc vườn.

Điều đặc biệt trong những đứa trẻ của “Khu vườn mùa hạ” qua ngòi bút của Kazumi Yomoto đó là ta không cảm thấy chúng là những đứa trẻ gượng ép phải chuyển tải cái tinh thần của người lớn hay ngược lại là những người lớn đang cố nhạo lời của bọn trẻ con; mà vẫn có thể nhìn thấy được cái tâm hồn đáng quý biết cảm nhận, yêu thương, sẻ chia, thương nhớ, biết dũng cảm đối mặt khó khăn và kiên gan trước cuộc đời, đủ nhạy cảm để khóc và cũng đủ mạnh mẽ để tiếp tục cười.

Bằng giọng văn sáng trong lay động lòng người, lũ trẻ của Khu vườn mùa hạ đã kể câu chuyện về thế giới của những người gần đất xa trời. Người già với bề ngoài lạc lõng, cô độc và đáng sợ lại hóa ra có thể trở thành người bạn của tụi nhỏ hoạt bát, vô tư. Không chỉ có riêng cụ già nhân vật chính của truyện mà còn tất cả những người già khác nữa.

Những người già và cái vạch đích cuối đời người cứ lửng lơ trong đầu những đứa trẻ xuyên suốt cả cuốn truyện. Cái chết là gì? Đến gần cái chết thì sao? Nó có đau không? Hay là hạnh phúc? Thật bất ngờ khi tụi nhỏ có thể dạy cho chúng ta một bài học quý giá về cách đối mặt với đau thương và mất mát như cách chúng đã làm. “Trong thế giới đó có người quen của chúng ta mà. Chẳng phải điều đó càng động viên bọn mình hay sao?”

“Thật đáng ngạc nhiên khi thấy hai người họ mang nhiều kỷ niệm đến như vậy. Biết đâu già đi lại là một điều hay. Bởi vì càng nhiều tuổi, người ta lại có càng nhiều ký ức. Và rồi, một lúc nào đó khi chủ nhân chết đi, những ký ức sẽ hòa lẫn vào không khí, tan vào mưa, thấm vào đất, tiếp tục tồn tại. Chúng sẽ trôi tới nhiều nơi khác, và không chừng, cũng sẽ thử len lỏi vào tim những người khác nữa.”

(Trích Khu vườn mùa hạ – Kazumi Yumoto)
Xem thêm: http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?f=179&t=377360

Đang cuồng vì dịch truyện

Máy tính bị hư, giờ thời gian mình mở máy khá hạn chế chứ đừng nói là online. Vậy nên gần đây không cày thêm bộ truyện nào và rồi mình trở về với cách đọc truyền thống, ngồi sờ mó từng quyển sách trong giá, ngắm nghía chán chê không biết đọc quyển nào. Trước mình cũng nhiều sách lắm nhưng sau mấy bận chuyển nhà cồng kềnh, lại thấy bản thân không còn dành mấy thời gian để đọc sách nữa nên cho, tặng, bán, thanh lý gần như sạch bách, chỉ còn hầu hết sách giáo trình, tài liệu chuyên ngành, tiếng Anh, mấy cuốn thơ và may thay vẫn còn giữ một cuốn là truyện. Chính là quyển 100 truyện ngắn chọn lọc của O.Henry mà mình đặt gạch cách đây lâu lắm rồi ấy. Vậy nên mình bắt đầu ngồi dịch.

Lúc đọc thì dễ hơn dịch nhiều. Dễ hơn thế nào thì ai từng thử dịch bất kỳ thứ gì rồi chắc hiểu ngay ý mình thôi. Đơn cử như gặm convert và edit nó ấy. 3 ngày rồi nhưng mình vẫn đang đánh vật với Lời giới thiệu. Tất nhiên cũng phải thừa nhận là trình độ của mình cũng xoàng đi. Trước đây lúc học cuốn 600 từ TOEIC ấy, thấy nó đã kiểu nghiêm túc, loằng ngoằng gì đâu rồi, giờ đọc cái này mới thấy thì ra tiếng Anh kinh tế vẫn đang còn giản đơn chán. Trước đây chỉ chăm chăm học tiếng Anh chuyên ngành, đọc thì cũng chỉ ngâm cứu tài liệu học thuật, ấy nên mới có cảm giác tiếng Anh khô cứng và chỉ rặt một lũ từ vựng lạ lùng, khô khan, lắm lối. Giờ mới ngộ ra là nó cũng có thể đẹp như thế nào, cũng mênh mông bể sở những thứ màu mè, hoa lá, idioms thì thôi rồi, nói chung là cũng thú vị và duyên dáng lắm.

Tính sơ sơ với tốc độ bò như giờ thì phải năm rưỡi, hai năm nữa mình mới dịch hết được và đó cũng mới chỉ là tính trên lý thuyết thôi. =)))))

P/s: thấy hơi tiếc vì đã tẩu tán hết sách đi để đến nỗi không còn gì để đọc giải trí nữa ~~

Bao giờ Hà Nội lại mới có hội sách/ hội sách cũ nữa nhỉ? Muốn mua thêm sách nhưng đã hết tiền.

Bà con biết quyển nào hay đáng đồng tiền bát gạo, gì cũng được, miễn nó là sách chữ, thì giới thiệu giùm với, lại lập danh mục để còn biết mình nên săn quyển nào và cần để dành bao nhiêu tiền nữa chứ.😀

Bảo vệ: Note ngắn

Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Về một người tôi không quen

Tôi theo dõi một blog cũng được kha khá thời gian rồi và thường xuyên đọc post mới của bạn ấy, bài mới nào cũng đọc. Lúc bắt đầu là review sách, truyện, sau đó thì đến cả những bài gần như là nhật ký của bạn ấy đều đọc hết. Độ này bạn ấy mới thất tình nên viết nhiều hơn. Xét về giọng văn, cách nhìn nhận và tâm sự, tôi đã luôn nghĩ bạn ấy là một cô nàng chính hiệu. Cho đến hôm nay. Có lẽ tôi vẫn đúng, nhưng phải đính chính lại một chút, bạn ấy có tâm hồn của một cô nàng chính hiệu (p/s: thể xác thì không).

Thực sự tôi không chắc lắm phát hiện mới mẻ này có ý nghĩa gì. Bởi vì tôi vẫn sẽ tiếp tục theo dõi blog của bạn ấy, chẳng có gì thay đổi cả.

Help me!

Hết truyện để đọc Hết truyện để đọc Hết truyện để đọc Hết truyện để đọc Hết truyện để đọc Hết truyện để đọc Hết truyện để đọc Hết truyện để đọc Hết truyện để đọc Hết truyện để đọc Hết truyện để đọc Hết truyện để đọc Hết truyện để đọc Hết truyện để đọc Hết truyện để đọc…

Cái ngày này lại tới nữa rồi, ngày chẳng còn biết tìm truyện tiếp theo để đọc ở đâu.

Nói nghe thảm thế nhưng không có nghĩa là mình đã đọc hết tất cả các truyện trên đời này rồi. Ý mình rõ ràng là mình không tìm ra được chúng để đọc. Cầu bà con cô bác đi qua giới thiệu truyện, không có yêu cầu gì ngoài một điều là nó hay. Trong một vài trường hợp, nếu có truyện mà bà con cô bác chưa dám đọc, đang cần người đọc thử, xin cũng nêu hết ra.

Xin cảm ơn Xin cảm ơn Xin cảm ơn Xin cảm ơn Xin cảm ơn Xin cảm ơn Xin cảm ơn❤

Cô gái trên tàu của Paula Hawkins

Đọc truyện này xong khiến mình bị ảnh hưởng tâm trạng cả buổi tối. Tác giả khắc họa tâm lý nhân vật Rachel ấn tượng quá. Một người phụ nữ bị người chồng ngoại tình rồi ruồng rẫy, không có con cái, nghiện rượu rồi thất nghiệp, không dám nói thật với cha mẹ và bạn cùng nhà, bị đồng nghiệp cũ nhìn bằng con mắt thương hại. Cần rất nhiều tính từ để miêu tả thế giới nội tâm của Rachel, cô đơn, lạc lõng, cố chấp, hy vọng, vô vọng, yếu đuối. Vào cuối truyện, Tom, chồng cũ của Rachel đã miêu tả cô ấy thế này: “Em chẳng khác gì mấy con chó ấy, bọn chó không ai mong muốn và luôn bị ngược đãi cả đời ấy. Ta có thể đá chúng hết lần này đến lần khác, nhưng chúng sẽ vẫn quay lại với ta, vẫy đuôi nịnh nọt. Van xin. Hy vọng rằng lần này sẽ khác, rằng lần này chúng sẽ làm đúng và ta sẽ yêu thương chúng. Em cũng giống hệt như thế, chẳng phải vậy sao, Rach? Em là một con chó.”

Đã rất nhiều lần trong lúc đọc cuốn truyện này mình đã dừng lại và thừa bức xúc, thất vọng, mệt mỏi, căm tức để viết một cái review hòng chê bai nó, phủ nhận vị trí #1 bestseller của nó nhưng đến cuối cùng, phải hôm nay, khi đã đọc xong được 24 tiếng đồng hồ, khi mọi cảm xúc đã lắng lại và bình tĩnh ngồi mượng tượng lại tất cả những cảm giác đã trải qua và những cảm xúc còn lưu lại, mình thấy nó không tệ như mình đã cảm nhận. Mình cảm thấy tệ vì cả cuốn truyện đang miêu tả về những điều tệ hại, những con người buông thả bản thân, bị quá khứ và những tổn thương trong quá khứ giày xéo. Mình đọc truyện về họ, lắng nghe cảm xúc của họ, thật khó để mà không thấy tệ cho được.

Ban đầu, mình mua nó vì nó được gắn mác trinh thám. Rồi thì chẳng bao lâu sau khi bắt đầu đọc vài trang đầu rồi lật ngược đọc vài trang cuối, mình phát hiện ra nó cách khá xa với mượng tượng về một cuốn truyện mình muốn mua, cụ thể là nó không phải trinh thám phá án. Có một vụ án mạng ở đây và cảnh sát hoàn toàn bất lực với nó. Kết thúc truyện có thêm 1 người chết, 2 người dọn nhà đi và 1 người rời khỏi thành phố. Lời đề tựa ở bìa phụ đã viết thế này: “Có thể xếp nó vào thể loại trinh thám nhưng cũng có thể coi nó như mọi cuốn sách về tâm lý con người. Thủ phạm có thể được tìm ra, nhưng câu hỏi còn lại vẫn là ta có thể chắc mình hiểu một người đến bao nhiêu?” Mình nghĩ đừng bao giờ nói nó là trinh thám, nó hoàn toàn là một cuốn sách về tâm lý con người. Việc xếp nó vào tủ sách trinh thám là điều duy nhất mình thấy không ổn ở cuốn truyện này.

Mặc cho nó rất u ám, đây là một quyển truyện hay. Mặc cho mình đã lê lết và thấy bức xúc đủ điều trong khi đọc nó và khi đọc xong mình cũng không khá ngay lên được, mình không cảm thấy lãng phí cuộc đời vì đã đọc nó. Nếu có gì muốn nhắn nhủ thì ai chưa đọc có lẽ không nên bắt đầu đọc cho đỡ thấy tệ hại phải không nào, còn nếu đã bắt đầu đọc, dù rất khó chịu, hãy cố đọc hết. Chỉ vậy thôi.

Blog at WordPress.com.

Up ↑

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 45 other followers